Quản lý dự án là việc áp dụng các kiến thức, kỹ năng, công cụ và kỹ thuật vào các hoạt động dự án nhằm đáp ứng các yêu cầu của dự án khi đặt trong các giới hạn về thời gian, chi phí và nguồn lực. Trong số các mô hình quản lý dự án thì có 2 mô hình tiêu biểu là: Agile và Waterfall - Thác nước.

 Vậy khi nào sử dụng mô hình Agile? Khi nào sử dụng mô hình Waterfall? Hãy cùng đọc bài viết dưới đây để lựa chọn cho phù hợp!

1.Thế nào là mô hình Waterfall/Thác nước

Phương pháp mô hình thác mà còn được gọi là mô hình vòng tuần hoàn dạng vòng lặp. Mô hình thác nước theo thứ tự tuần tự và do đó nhóm phát triển dự án chỉ chuyển sang giai đoạn phát triển hoặc thử nghiệm tiếp theo nếu bước trước đó hoàn thành thành công.


2.Mô hình Agile là gì?

Phương pháp Agile là một phương phát lặp liên tục giai đoạn phát triển và thử nghiệm trong quá trình phát triển phần mềm. Trong mô hình này, các hoạt động phát triển và thử nghiệm là đồng thời, không giống như mô hình Thác. Quá trình này cho phép giao tiếp nhiều hơn giữa khách hàng, nhà phát triển, người quản lý và người thử nghiệm.


3.Ưu điểm của mô hình thác

• Nó là một trong những mô hình dễ nhất để quản lý. Bởi vì bản chất của nó, mỗi giai đoạn có quá trình cụ thể .

• Nó hoạt động tốt cho các dự án có kích thước nhỏ , các yêu cầu dễ hiểu.

• Phân phối dự án nhanh hơn

• Quá trình và kết quả cũng được ghi nhận.

• Phương pháp dễ điều chỉnh cho các đội chuyển dịch

• Phương pháp quản lý dự án này có lợi cho việc quản lý các phụ thuộc.

4.Ưu điểm của mô hình Agile

• Nó là quá trình khách hàng tập trung. Vì vậy, nó đảm bảo rằng khách hàng liên tục tham gia trong mọi giai đoạn.

• Các nhóm agile được tạo động lực và tự tổ chức để có khả năng cung cấp kết quả tốt hơn từ các dự án phát triển.

• Phương pháp phát triển phần mềm nhanh đảm bảo rằng chất lượng của sự phát triển được duy trì

• Quá trình này hoàn toàn dựa trên tiến trình gia tăng. Vì vậy, khách hàng và nhóm biết chính xác những gì được hoàn thành và những gì không. Điều này làm giảm rủi ro trong quá trình phát triển.

5.Hạn chế của mô hình thác nước

• Nó không phải là một mô hình lý tưởng cho một dự án kích thước lớn

• Nếu yêu cầu không rõ ràng ngay từ đầu thì đó là phương pháp kém hiệu quả hơn.

• Rất khó di chuyển trở lại cái giai đoạn trước đó để thay đổi .

• Quá trình thử nghiệm bắt đầu khi quá trình phát triển kết thúc. Do đó, nó có nguy cơ cao của các lỗi được tìm thấy sau giai đoạn phát triển, và rất tốn kém để sửa các lỗi.

6.Hạn chế của mô hình Agile

• Nó không phải là phương pháp hữu ích cho các dự án phát triển nhỏ.

• Nó đòi hỏi một chuyên gia để có những quyết định quan trọng trong cuộc họp.

• Chi phí thực hiện một phương pháp nhanh hơn một chút so với các phương pháp phát triển khác.

• Dự án có thể dễ dàng đi theo chiều hướng xấu nếu người quản lý dự án không rõ ràng kết quả họ muốn.

7.Sự khác biệt giữa mô hình Agile và Waterfall


8.Phần kết luận

Agile và Waterfall là các phương pháp phát triển phần mềm rất khác nhau và tốt theo cách tương ứng.

Tuy nhiên, có một số khác biệt lớn được đánh dấu bên dưới:

• Mô hình thác nước lý tưởng cho các dự án đã xác định được yêu cầu và không có thay đổi nào trong quá trình phát triển. Mặt khác, Agile là phù hợp nhất, nơi có nhiều cơ hội thay đổi yêu cầu thường xuyên hơn.

• Thác nước dễ quản lý, tuần tự và cứng nhắc.

• Agile rất linh hoạt và có thể thay đổi trong bất kỳ giai đoạn nào.

• Trong quá trình Agile, các yêu cầu có thể thay đổi thường xuyên. Tuy nhiên, trong một mô hình thác nước, nó được định nghĩa chỉ một lần bởi các nhà phân tích kinh doanh.

• Trong mô tả Agile của dự án, các chi tiết có thể được thay đổi bất cứ lúc nào trong quá trình SDLC mà không thể thực hiện được trong phương thức Waterfall.

Nguồn: Viblo.asia

ĐĂNG KÝ SỬ DỤNG iHCM

Mẫu đánh giá thành tích và năng lực